Phiên tòa mẹ ruột đ-ố.t nhà con gái, nước mắt thẩm phán rơi

Vụ án bà cụ Võ Thị Ánh Nga đã khép lại năm 2014. Nhưng mỗi lần nhắc tới, người ta không khỏi đau xót cho bà mẹ già. Ký ức pháp đình là nước mắt thẩm phán và cả công an.

nga
Hình ảnh bà Nga.

Con gái bất hiếu l-ừa người mẹ để chi-ếm đ-oạt tài sản

Cụ bà Võ Thị Ánh Nga (SN 1940) có tổng cộng 5 người con và nhiều cháu nhưng bà chỉ sống một mình trong căn nhà tại đường liên khu 1/6 (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP. Hồ Chí Minh).

Một mình nuôi 5 đứa con cho đến khi dựng vợ gả chồng nhưng bà vẫn không nhờ được vào đứa nào chăm sóc cho mình. Phần lớn ngôi nhà đang ở, bà cho người ta thuê để lấy tiền sinh sống, đồng thời cũng có người qua lại, trò chuyện cùng bà, khiến căn nhà đỡ trống vắng hơn.

Tuy nhiên, đứa con gái lớn của bà là Võ Thị Ánh Hà (SN 1959) dắt theo cả đại gia đình, gồm chồng và 10 con về tá túc nhờ nhà mẹ. Trong thời gian chung sống, hai người thường xuyên cãi nhau.

Có lẽ từ lâu, người con gái đã có ý định muốn chi-ếm đo-ạt căn nhà của bà Nga. Do đó, trong một lần, chị Hà thủ thỉ với mẹ rằng, muốn vay vốn ngân hàng 50 triệu để kinh doanh, mong bà Nga đi cùng mình đến văn phòng công chứng làm thủ tục.

Lợi dụng bà Nga không biết chữ, phòng công chứng cũng không đọc nội dung văn bản đã ký cho bà Nguyệt nghe. Thân làm mẹ, mà con cái nhờ vả, bà thương con nên tin tưởng không chút nghi ngờ. Nào đâu, cái chữ ký hôm đó, bà đã chính thức giao toàn bộ tài sản của mình cho người con.

Kể từ đó, chị Hà cũng không còn nhân nhượng với mẹ nữa, mỗi lần có gì không như ý, là chị Hà m-ắng ch-ửi, ng-ược đ-ãi mẹ thậm tệ, hai mẹ con cứ liên tục kh-ắc kh-ẩu nhau như thế trong thời gian dài. Bà Nga cảm thấy khó mà sống hòa hợp nên yêu cầu gia đình con gái hãy rời khỏi nhà bà.

Lúc này, người con cũng l-ật b-ài ng-ửa với mẹ, chị Hà gằn giọng: “Ngôi nhà bây giờ là tôi đứng tên, nếu phải ra khỏi đây, thì người đó chính là bà”.

Bà Nga bị sốc trước lời con gái nói, càng không tin sự thật, rõ ràng bà chưa từng đồng ý sang tên nhà cho con, nên đã lên Ủy ban nhân dân quận Bình Tân để tìm hiểu và biết được chính hôm ký giấy thế chấp cho vay mà con gái nói là ngày bà bị l-ừa làm giấy sang tên ngôi nhà của mình cho cô con gái bất hiếu.

Bà Nga đau đớn quyết liệt phản đối, cho rằng mình đã bị l-ừa, vì lúc ký kết bà không hề hay biết gì cả. Tuy nhiên, giấy trắng mực đen đã rõ ràng, bà Nga chỉ biết n-uốt đ-ắng vào lòng.

Có một lần trong lúc tranh cãi với con, bà Nga bị con gái tiếp tục đuổi ra khỏi nhà, bà giận bỏ nhà đi bụi 2 – 3 ngày mới về. Khi về đến nhà, do mệt quá, bà nằm xuống chiếc ghế bố để chợp mắt một chút.

Nào ngờ đứa con gái thấy mẹ về không những không vui mừng, còn cầm chân mẹ lôi dậy, m-ắng ch-ửi té tát: “Bà về đây làm gì, biến đi!”.

Phẫn uất đến ph-óng h-ỏa đ-ốt nhà con gái ruột

Không thể chịu đựng được sự bất hiếu và khinh thường của con gái, trưa 4/3/2013, bà Nga tức giận không kìm được, canh lúc cả nhà đang nằm ngủ trưa, bà âm thầm đi mua 50.000 đồng xăng về đổ lên yên 2 xe máy dựng trong nhà. Tiếp đến bà ngắt cầu dao điện, lấy một tờ báo châm lửa ném vào 2 chiếc xe máy.

Ngửi thấy có mùi khét, cả nhà chị Hà tỉnh giấc, hô hoán nhau chạy thoát ra khỏi nhà an toàn. Vụ cháy đã thiêu hủy 2 chiếc xe máy và nhiều tài sản trong nhà, tổng thi-ệt h-ại khoảng 200 triệu đồng. Đứa con bé nhất của chị Hà cũng bị b-ỏng n-ặng sau đám ch-áy. Bà Nga sau đó cũng bỏ nhà đi m-ất t-ích, không ai tìm thấy bà đâu nữa.

Sau vụ án đốt nhà, lệnh tr-uy n-ã bà Nga được chuyển về phòng Cảnh sát tr-uy n-ã tội phạm (PC52) Công an TP. Hồ Chí Minh, và giao cho trinh sát Nguyễn Thành Công thực thi.

Người trinh sát chạnh lòng vì hoàn cảnh của bị cáo già

Trong quá trình tìm kiếm bà Nga, tổ trinh sát có tra tung tích nhà các con của bà nhưng không thấy.

Hóa ra, bà đi bán vé số dạo để kiếm tiền, ăn bờ ngủ bụi ở khắp nơi, trên các con phố, vỉa hè, gầm cầu… có những đêm mưa to, bà không có nơi trú thân nên người ướt nhẹp, đứng núp ở vỉa hè cả đêm không chợp mắt. Gầm cầu thì trú được mưa, nhưng nơi đó không an toàn, vì là nơi nhiều tay nghiện ngập, giang hồ lui tới, do đó bà không dám ngủ ở đó nữa.

Nhiều người thấy tội bà nên mách, buổi tối xin vào chùa ngủ nhờ, nhưng bà không chịu được sự cô quạnh nên lại tìm đến vỉa hè để ngủ, chẳng nơi đâu là nơi ở cố định của bà.

Sau một thời gian lang thang, bà may mắn gặp được một gia đình tốt bụng ở phường Bình Trị Đông A, họ cho bà căng tấm bạt trước vỉa hè nhà để trú tạm, còn cho bà sử dụng chung nguồn nước. Trong nơi ở của bà, chỉ có một túi nilon treo vài bộ quần áo, một túi khác treo một chiếc xoong, vài cái chén…

Hình ảnh bà lão mái tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, nhỏ bé, gương mặt bà khắc khổ, bi thương, khiến người khác phải chạnh lòng.

“Có lúc tôi nghĩ, hay quay về, không bắt nữa. Nhưng một phần đó là nhiệm vụ, phần nữa đã có lệnh truy nã, tôi không bắt thì người khác cũng bắt. Tôi cố gắng làm cách nào để bà lão cảm thấy nhẹ nhàng nhất”, trinh sát Công kể lại.

Đồng thời, sau một hồi suy nghĩ, anh cũng chia sẻ thêm rằng: “Và cuối cùng tôi lại nghĩ đến việc đưa bà lão về quy án, để kết cho ‘xong tội’, phần vì ở trại giam còn không khổ sở như lang thang vỉa hè kiếm miếng ăn; cuối cùng tôi quyết định bắt”.

Người mẹ già đơn độc trong tòa án

Bà Nga từng chia sẻ, sau khi đ-ốt nhà xong bà đã bỏ đi, do thiếu hiểu biết về pháp luật nên không biết rằng đó là hành động vi phạm pháp luật. Bà cũng không biết mình đang bị tr-uy n-ã. Khi nhìn thấy lệnh tr-uy n-ã có dán hình mình, bà đã khóc bảo sao con gái cư-ớp nhà lại không bắt mà đi bắt bà. Thậm chị, bà còn la mắng, định xông vào đ-ánh cả trinh sát.

Tại phiên tòa ở TP. Hồ Chí Minh, nơi bà Nga bị kết tội, hết thảy 5 người con, không một người có mặt, chỉ mình bà ngồi bơ vơ, tội nghiệp, lắng nghe những lời phán quyết dành cho mình.

HĐXX nhận định, bị cáo đã già yếu, hành vi cũng xuất phát một phần từ lỗi của bị hại, và bị hại cũng đã bãi nại; nên sẽ giảm nhẹ một phần hình phạt. Tòa tuyên xử bà Nga hai năm t-ù, cho hưởng án treo, với tội danh h-ủy ho-ại tài sản.

Nghe toàn tuyên án, bà Nga rơi nước mắt, vì bà không còn nơi nào để đi nữa. Con gái thì ngược đãi mẹ, các con trai đã có gia đình riêng, nên bà không thể ở cùng được.

“Bây giờ được thả, tôi không biết phải ở nhờ nhà ai đây”, bà nói trong nước mắt.

Chẳng ai biết rồi cuối cùng bà sẽ ở đâu, chỉ biết hơn 2 năm sau khi vụ án xảy ra, ngôi nhà cũ của bà, đã được người con gái xây lên 2 lầu khang trang, còn người mẹ già yếu gần đất xa trời, vẫn phải bán vé số lang thang khắp nơi.

Nguồn: Tổng hợp Facebook

Bài viết liên quan

Liên kết mạng xã hội

152,386FansLike
2FollowersFollow
0SubscribersSubscribe

Bài viết liên quan